*
Đức Phật noel ở miền trung bộ Ấn Độ mà hiện nay được gọi là nước Nepal, một nước làm việc ven sườn hàng Hy mã lạp sơn, là hàng núi tối đa thế giới và tiếp cận kề nước Tây tạng. Nguyên Ngài là thái tử nước Ca-tỳ-la-vệ (Kapilavastu). Phụ hoàng tên là Tịnh Phạn vương vãi Đầu-đà-na (Sudhodana) và mẫu mã Hoàng tên là Ma-da (Maya). Bọn họ của Ngài là Kiều-Đáp-Ma  (Gautama), được dịch là Cù-đàm cùng tên Ngài là Tất-Đạt-Đa (Siddhartha).

Bạn đang xem: Lễ phật đản

Truyện kể rằng: Một hôm vào lễ vía Tinh Tú, vua Tịnh Phạn mở tiệc vui chơi và giải trí trong thành Ca-tỳ-la-vệ. Sau thời điểm dâng hương hoa cúng con kiến trong cung điện xong, phi tần Ma-da cùng gia đình ra kế bên thành để cha thí thức ăn và áo quần cho dân nghèo. Lúc trở về cung an giấc, hoàng hậu nằm mộng thấy một con voi white sáu ngà từ trên ko trung hạ cánh và tiếp nối lấy ngà cơ mà khai hông bên hữu của bà nhưng mà chui vào. Phi tần bèn mang điều chiêm bao này thuật lại mang lại vua Tịnh Phạn nghe. Vừa nghe xong, bên vua lấy có tác dụng lạ bèn mang đến mời những nhà tiên tri lỗi lạc mang đến để đoán mộng. Những nhà tiên tri đoán rằng:”Hoàng Hậu vẫn sanh ra một quý tử tài năng đức tuy nhiên toàn”.

Nhà vua rất vui lòng vì nghĩ rằng ngôi báu của Ngài từ trên đây có bạn truyền nối. Theo tục lệ của Ấn Độ thì cung phi phải về lại nhà của phụ huynh là vua A Nậu yêu thích Ca (AnuShakya) sinh hoạt nước Câu-ly (Koly) để phụ thân mẹ âu yếm trước khi sanh nở. Bên trên nửa lối đi về nhà cha mẹ, thê thiếp cùng đoàn gia nhân tới sân vườn hoa Lâm tỳ ni (Lumbini) thì bình minh vừa ló dạng.

Tương truyền rằng vì thấy sân vườn hoa tươi vui nên hiền thê Ma-da rảo bước ngắm hoa. Bắt gặp nhánh hoa “vô ưu” new nở vừa thơm vừa vặn và cây cỏ sum suê nên hoàng hậu bèn lại gần và với tay bên phải để hái hoa thì Thái Tử đột đâu từ trong hông đề xuất của bà chun ra. Lúc đó bỗng nhiên từ dưới đất mọc lên một đóa hoa sen Thất Bảo phệ như bánh xe mà đỡ đến Ngài. Hoàng thái tử vừa noel thì bước tiến bảy bước gồm bảy đóa sen đỡ chân. Một tay Ngài chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất nhưng mà nói rằng:”

Thiên thượng thiên hạDuy bổ độc tônVô lượng sinh tửƯ kim tận hỷ

Có nghĩa là:

Trên trời, bên dưới trờiTa là người duy nhấtKiếp này là kiếp ở đầu cuối của TaVì không thể sinh tử nữa.

“Ngã” ở đấy là chấp té nghĩa là chấp thân, trung khu này thật sự là “ Ta” cùng “Cái Của Ta”. Đức Phật không lắc đầu thân này là ta hay phần đông vật cài đặt mà chúng ta dày công bé dựng là của ta, tuy thế Ngài chỉ cảnh báo rằng cái Ta hay cái của Ta chỉ là dựa trên quy ước, trên danh nghĩa của cuộc đời thế thôi. Ví như con bạn chấp cứng vào nó thì đó là những sợi dây vô hình cột chặt con tín đồ vào cảnh khổ, không tồn tại lối bay từ kiếp sinh sống này và đến biết bao kiếp sau nữa. Trên sao? chính vì khi còn chấp là còn dính mắc, còn bị ràng buộc trong nạm gian. Từ chấp ngã mà nền tảng gốc rễ tham, sân, si bắt đầu có thời cơ phát tác. Phụ thuộc vào cường độ tham sân si nhiều hay ít, nặng xuất xắc nhẹ nhưng mà thọ sinh nơi các cõi trời (thiên thượng) xuất xắc đọa ở các cõi địa ngục (thiên hạ). Trường đoản cú đó, câu “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn” có thể hiểu rằng: “Ta tự vô lượng kiếp mang đến nay, đôi khi sanh lên những cõi trời, lắm lần đọa vào các địa ngục, đầu dây mọt nhợ không bởi vì đâu khác rộng là tham, sân, mê man đẩy mang lại ngã chấp nhưng mà không thấy rõ thực chất “vô ngã, duyên sanh” từ bỏ thân, vai trung phong đến thực trạng chung quanh”. Đó là lời khai thị và cũng là lời cảnh cáo ngay lập tức từ buổi rạng đông của đời Ngài.

Trong khi đó, Phật giáo Đại thừa lý giải câu: “Thiên thượng thiên hạ, Duy ngã độc tôn” “Trên trời dưới trời, chỉ có ta là quyền quý nhất”. Nhưng vì sao lại là đấng tôn quý nhất? cũng chính vì chữ “Ngã” vào câu này có nghĩa là “Chân Ngã” có nghĩa là “Phật tánh”. Bởi là Phật tánh vì thế trên trời, bên dưới đất không có gì quý bằng.

Bây giờ, hãy lắng tai Đức Phật diễn tả lại cuộc hành trình dài đó trong gớm Pháp Cú câu 154:

 “Ta đi lang thang trong khoảng luân hồi qua bao kiếp sống, search mãi nhưng mà chưa chạm mặt kẻ có tác dụng nhà. Nay ta đã chạm chán ngươi rồi, ngươi đừng hòng cất nhà thêm được nữa, những pha ra đòn tay, gần như cột kèo, hầu như rui mè... Của ngươi đã biết thành mục tan cả rồi...” .


Kẻ có tác dụng nhà ở đấy là tham lam ái dục, là độc đầu tiên trong tam độc tham, sân, si. đơn vị là tấm thân bởi vì ngũ uẩn trả hợp. Cột kèo... Là phần đa phiền não nhiễm ô. Mục tan rồi nghĩa là Đức Phật đang chinh phục, sẽ vượt lên trên, đã đứng kế bên sự chi phối của chúng. Nói rõ rộng là Ngài đã chiến thắng tuệ giác siêu việt nên không hề bị nghiệp lực đẩy gửi đây đó, tăng lên giảm xuống trong ba cõi sáu đường. Do vậy Ngài tuyên ba câu:

Vô lượng sinh tử, ư kim tận hỷ” nghĩa bởi vì chưa đưa ra nguyên nhân, bắt buộc trải qua vô vàn kiếp ta cần chịu sinh tử luân hồi. Nay đã thấy rõ tại sao và tuyệt nhất là vẫn có phương thức diệt trừ thì sinh tử luân hồi không còn chi phối ta được nữa. Vì vậy ao ước liễu sinh thoát tử thì sẽ phải thực bệnh chân lý “Vô Ngã”.

*
Tuy nhiên, kinh khủng Nguyên thủy Pali không hề nói tới việc Thái tử sinh ra từ hông nên của hoàng hậu Ma-da. Trong Trường cỗ Kinh Tập 1, ghê Đại Bổn 14 gồm câu:”Này những Tỳ kheo! Pháp nhĩ là như vậy. Lúc vị Bồ-tát vớ Đạt Đa từ bụng chị em sanh ra, chư thiên đỡ rước Ngài trước, sau bắt đầu đến loài người. Pháp nhĩ là như vậy”. Như thế theo kinh tạng Nguyên thủy, sự đản sinh của Đức Phật là một trong con người bình thường, bà xã Ma-da cũng hoài bầu như muôn ngàn thiếu phụ khác. Đến ngày khai hoa nở nhụy, Thái tử vớ Đạt Đa cũng ra đời qua lòng bà mẹ như đông đảo đứa trẻ không giống trên trần gian này.

Đây là ngày mồng tám tháng bốn (624 năm trước Tây lịch). Thái Tử chọn cái tên là Tất-Đạt-Đa (Siddhartha) cùng cũng theo tục lệ của Ấn Độ thì người con yêu cầu lấy họ bà bầu là Thích Ca. Hiền thê Ma-da tạ thế sau thời điểm sanh hoàng thái tử được bảy ngày. Mặc dầu chết sớm, nhưng cung phi rất vui vẻ vì vẫn sanh ra được một quý nhơn cùng bà nghĩ rằng tôi đã làm tròn nhiệm vụ cao siêu đó cũng như đã cọ sạch mọi nghiệp báo bên trên đời này. Vua Tịnh Phạn giao Thái tử đến em gái của cung phi là bà Ma-ha-Bà-xà-ba (Mahaprajapati) nuôi dưỡng cho tới khi khôn lớn.

Ngày đản sinh Thái tử, khắp chỗ trong thành Ca-tỳ-la-vệ các vui vẻ lạ thường, khí hậu mát mẻ, cây cỏ đều đơm hoa kết trái, trên không thì chim chóc múa ca với hào quang phát sáng cả mười phương. Đức vua thân phụ vui mừng hết sức và Ngài đến mời những vị tiên tri cho xem tướng đến Thái tử. Có vị đạo sĩ danh tiếng tên là A bốn Đà (Asita) lúc đó vẫn tu bên trên núi Tuyết sơn, được chư Thiên truyền tai nhau bảo, bèn xuống núi đến cung vua để chào đón và coi tướng mang đến Thái tử. Chạm chán Thái tử, đạo sĩ A tư Đà tự nhiên chấp tay vái xin chào với thái độ hết sức cung kính. Đạo sĩ mặc dù cười nhưng vẻ phương diện thoáng buồn. Ông nói là rất vui miệng vì :“Thái Tử bao gồm 32 tướng xuất sắc xuất hiện tại nên về sau sẽ thành một vị Thánh”, nhưng mà ông bi đát vì ông tuổi vẫn quá cao, ắt yêu cầu qua đời đề xuất không có thời cơ được trực tiếp giáo huấn vày vị Thánh nầy sẽ được giải thoát. Nghe chấm dứt nhà vua ko được vui mang đến lắm bởi Ngài chỉ mong con mình làm cho một vị vua để nối dõi tông đường nhưng thôi. Vì thế mà đơn vị vua mong muốn đổi số phận cho con mình nên đặt tên đến Thái tử là Tất-Đạt-Đa, theo tiếng Phạn có nghĩa là kẻ sẽ giữ chức vị nhưng mình buộc phải giữ. Chức vị cơ mà nhà vua ước ao ám chỉ ở đây là ngôi vua, nhưng lại nhà vua đâu bao gồm ngờ rằng chức vị sau nầy của con Ngài chính là chức vị Phật.

Xem thêm: Soạn Bài Chương Trình Địa Phương Phần Tiếng Việt Lớp 8, Soạn Bài Chương Trình Địa Phương, Phần Tiếng Việt

*
Khi hoàng thái tử lên bảy tuổi, đơn vị vua đến mời toàn bộ những vị thầy xuất sắc nhất vào nước để chỉ dạy mang đến Ngài. Hoàng thái tử làu thông các môn văn học và ngữ điệu học. Ngài tiếp tục chuyển qua môn công kỹ nghệ học, rồi đến Y học. Tiếp nối Ngài còn hấp thụ lẫn cả về Luận lý học cũng tương tự Đạo học. Riêng rẽ về Đạo học, hoàng thái tử được dạy dỗ về 4 sách của các Thánh Vệ Đà (Veda). Đây là rất nhiều sách nói đến các Thánh của Bà La Môn. Gớm Phật nói rằng chỉ trong khoảng thời hạn từ 7 mang lại 12 tuổi, Thái tử đã làu thông toàn bộ 5 môn học cùng 4 sách Vệ Đà trên. Đến năm 13 tuổi, Thái tử ban đầu học võ thuật. Dựa vào có sức khỏe phi thường, Thái tử học môn gì cũng giỏi. Đặc biệt là môn bắn cung, trong một cuộc hội thi, hoàng thái tử đã bắn một mũi tên xuyên qua 7 lớp trống đồng, trong những khi những người giỏi nhất không giống chỉ phun xuyên được tía lớp trống đồng cơ mà thôi. Chẳng bao thọ Thái tử đang trở thành một vị văn võ song toàn cạnh tranh một ai sánh kip. Tuy vậy song với sự trở nên tân tiến về tài năng, đức độ của Ngài cũng cách tân và phát triển một biện pháp vô cùng nhanh lẹ và sâu rộng. Tình thân của Ngài đối với mọi người và những vật bát ngát cao cả.

Lê Sỹ Minh Tùng