TRong lịch trình Ngữ văn lớp 11, các em học viên đã biết đến nhà văn Nguyễn Tuân qua truyện ngắn Chữ fan tử tù. Bước sang lớp 12, qua thiên tùy bút Người lái đò sông Đà chúng ta sẽ khám phá một phong thái mới của Nguyễn Tuân sau giải pháp mạng mon Tám: vẫn uyên bác và tài giỏi nhưng 

Đề văn dưới đây sẽ đi phân tích biểu tượng sông Đà vào tùy cây bút Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, qua đó nêu ra những nét đặc sắc về thẩm mỹ và nghệ thuật của tác phẩm

*


Contents

1 reviews nhà văn Nguyễn Tuân và tác phẩm người lái xe đò sông Đà2 so với hình tượng con sông Đà: Tính phương pháp hung bạo2.2 Tính biện pháp hung bạo của con sông Đà3 so với hình tượng con sông Đà: đặc điểm trữ tình

Giới thiệu đơn vị văn Nguyễn Tuân với tác phẩm người điều khiển đò sông Đà

Nhà văn Nguyễn Tuân

Quê quán: Nguyễn Tuân sinh ngày 10 mon 7 năm 1910 ngơi nghỉ phố Hàng Bạc, Hà Nội, quê ngơi nghỉ thôn Thượng Đình, xóm Nhân Mục (tên nôm là thôn Mọc), nay thuộc phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội

Sự nghiệp của phòng văn Nguyễn Tuân

Ông trưởng thành trong một mái ấm gia đình nhà Nho lúc Hán học đã tàn. Nguyễn Tuân cầm cây bút từ khoảng tầm đầu những năm 1935, nhưng danh tiếng từ năm 1938 với các tác phẩm tùy bút, bút ký tất cả phong cách độc đáo và khác biệt như Vang bóng một thời, Một chuyến đi… Từ 1948 đến 1957, ông duy trì chức Tổng thư kí Hội nghệ thuật Việt Nam.

Bạn đang xem: Phân tích sông đà hung bạo và trữ tình

Từ sau phương pháp mạng tháng Tám 1945, ông thành tâm đem ngòi bút phục vụ cuộc chiến đấu của dân tộc, cơ mà Nguyễn Tuân luôn luôn luôn tất cả ý thức ship hàng trên cưng cửng vị của một công ty văn, đồng thời vẫn ước ao phát huy đậm cá tính và phong cách độc đáo của mình.

Nguyễn Tuân mất tại hà thành vào năm 1987, để lại một sự nghiệp văn học đa dạng và phong phú với những trang viết khác biệt và tài hoa. Năm 1996 ông được nhà nước vn truy tặng Giải thưởng hồ nước Chí Minh về văn học tập nghệ thuật.

Phong cách thẩm mỹ của Nguyễn Tuân

Ông viết văn với một phong thái tài hoa thông thái và được xem như là bậc thầy vào việc trí tuệ sáng tạo và sử dụng tiếng Việt.

Nguyễn Tuân có một phong thái nghệ thuật rất rất dị và sâu sắc.Trước phương pháp mạng tháng Tám, phong thái nghệ thuật Nguyễn Tuân có thể thâu tóm trong một chữ “ngông”.

Nguyễn Tuân học theo “chủ nghĩa xê dịch”. Chính vì như vậy ông là nhà văn của các tính cách phi thường, của không ít tình cảm, xúc cảm mãnh liệt, của các phong cảnh tuyệt mĩ, của gió, bão, núi cao rừng thiêng, thác ghềnh dữ dội….

*

Sau bí quyết mạng tháng Tám, phong cách Nguyễn Tuân bao gồm những thay đổi quan trọng. Ông vẫn tiếp cận gắng giới, con tín đồ thiên về phương diện văn hóa nghệ thuật, nghệ sĩ, nhưng giờ đây ông còn tìm thấy chất tài hoa nghệ sỹ nghỉ ngơi cả quần chúng. # đại chúng.

Tác phẩm người điều khiển đò sông Đà

Người lái đò sông Đà là thiên tùy bút đặc sắc in trong tập Sông Đà, xuất phiên bản năm 1960 của Nguyễn Tuân. Trong thiên tùy cây viết này, Nguyễn Tuân ko chỉ ca tụng con bạn lao động tây bắc là “thứ tiến thưởng mười vẫn qua test lửa” hơn nữa phát hiện nay và mệnh danh vẻ đẹp rất dị của con sông Đà: vừa kinh hoàng hung bạo, vừa thơ mộng trữ tình

TOP 5 đề phân tích bài thơ Tây Tiến – quang Dũng xuất xắc thi nhất

Phân tích đoạn trích: hạnh phúc của một tang gia – Vũ Trọng Phụng

đối chiếu hình tượng dòng sông Đà: Tính bí quyết hung bạo

Mở đầu

Sông Đà là 1 trong những con sông độc đáo. Sự độc đáo và khác biệt của dòng sông này được miêu tả qua nhị câu thơ của Nguyễn quang quẻ Bích mà Nguyễn Tuân trích dẫn ở chỗ đề trường đoản cú của thành tích Người lái đò sông Đà. Đó là hai câu thơ: “Chúng thủy giai đông tẩu – Đà giang độc bắc lưu”. Có nghĩa rằng: mọi loại sông phần nhiều chảy về phía Đông, chỉ tất cả sông Đà chảy về phía Bắc.

Dưới ngòi bút uyên bác và tài hoa của phòng văn Nguyễn Tuân, dòng sông Đà hiện lên như một nhân vật thực tế đầy chân thực với hai nét tính cách trọn vẹn đối lập với nhau. Đó là sự hung bạo và nét trữ tình xuất hiện thêm đồng thời trên loại sông có 1 0 2 này

Tính cách hung bạo của dòng sông Đà

Ở phía thượng mối cung cấp sông Đà bao gồm quãng thiệt hiểm trở. Đó là cảnh đá kè sông “dựng vách thành”, khía cạnh sông địa điểm ấy “đúng ngọ mới xuất hiện trời”, có những vách đá dựng đứng cao vút trên lòng sông như một cái yết hầu. Đứng bờ vị trí này nhẹ tay ném hòn đá sang bên kia bờ. Lại tất cả quãng trên sông Đà lâu năm hàng cây số “nước xô đá, đá xô sóng…”. 

*

Qua mẹo nhỏ nghệ thuật trùng điệp, công ty văn Nguyễn Tuân đã giúp người đọc tưởng tượng được sự hung bạo, dữ dội của sóng, nước, gió trên sông Đà. Đáng sợ tốt nhất là những chiếc hút nước “xoáy tít đáy” giữa lòng sông Đà. Chính các cái hút nước này đã có lần dìm xuống và xé tan xác những bè gỗ, những chiến thuyền vô ý bị nó lôi tụt xuống.

Thác nước sông Đà

Sông Đà còn có những thác nước dữ dội, phần đa thác nước ấy gầm réo với nhiều cung bậc: “nghe như là ân oán trách, rồi lại như thể van xin, rồi lại như là khiêu khích… rồi nó rống lên như một ngàn bé trâu mộng sẽ lồng lộn giữa rừng…”. Sông Đà còn có những quãng không ít đá dữ “Đá ở chỗ này từ nghìn năm vẫn mai phục”, lập thành trùng vi thạch trận”

Toàn quang cảnh hùng vĩ và hung ác của dòng sông Đà đã có được nhân dân tây-bắc nơi đây đúc rút thành một câu thần thoại kinh điển: Núi cao sông hãy còn dài/ Năm năm báo oán đời đời tấn công ghen.

Để hiểu rõ hơn tính phương pháp hung bạo của con sông Đà, Nguyễn Tuân còn diễn đạt một trận thủy chiến tử sinh giữa người lái đò và chiếc sông. Trong cuộc chiến ấy, sông Đà hệt như một loài thủy tai quái hung ác, nham hiểm.

Phân tích hình tượng con sông Đà: đặc thù trữ tình

– Từ ánh mắt của một du khách, trong sản phẩm Người lái đò sông Đà Nguyễn Tuân đã đi tìm hiểu cái rất đẹp khi ông được ngồi trên thứ bay. Qua lắp thêm bay, Nguyễn Tuân đã chú ý xuống sông Đà cùng ví von “giống như dòng dây thừng ngoằn ngoèo”.

– Nguyễn Tuân còn tưởng tượng sông Đà như một thiếu nữ Tây Bắc kiều diễm, dịu dàng trong xuân sắc đẹp “Sông Đà tuôn lâu năm tuôn dài áng tóc trữ tình…đốt nương xuân”.

– Sông Đà bao gồm quãng chảy thật hiền khô hòa chứ không hề tàn bạo. Cảnh đồ gia dụng ở hai bên bờ sông Đà vừa hoang sơ nhuốm màu sắc cổ tích, vừa trù phú mộng mơ tràn trề sức sống.

+ công ty văn đang tưởng tượng “Bờ sông hoang đần như một bờ chi phí sử, hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa”. Đó là những hình hình ảnh đậm hóa học trữ tình, gợi những liên tưởng.

+ Vẻ rất đẹp trữ tình của sông Đà còn được nhà văn gợi lên qua đều hình ảnh rất bắt buộc thơ “Cảnh ven sông ở chỗ này lặng tờ… Thuyền tôi trôi qua 1 nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa…một bầy hươu cúi đầu ngốn cỏ gianh đẫm sương đêm”.

– Vẻ rất đẹp trữ tình của bức tranh sông Đà còn được Nguyễn Tuân diễn đạt thật sinh động, sexy nóng bỏng qua ngòi cây viết tài hoa “Đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên phương diện sông bụng white như bội bạc rơi thoi…”.

Sông Đà mộng mơ gợi mang lại Nguyễn Tuân nhớ tới các câu thơ Đường cổ điển “Dải sông Đà bọt bong bóng nước lênh đênh/ bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình

Con sông Đà như một vậy nhân

Nguyễn Tuân vẫn nhìn dòng sông Đà trong công trình Người lái đò sông Đà như một vắt nhân. Ta rất có thể thấy được, tình yêu giữa công ty văn với dòng sông thật thân thiết, khi xa thì lưu giữ mà chạm chán rồi thì lại thấy thân thương

“Trông dòng sông vui như thấy nắng giòn rã sau kỳ mưa dầm, vui như nối lại nằm mộng đứt quãng. Đi rừng lâu năm ngày rồi lại bắt ra sông Đà, đúng thế, nó đằm thắm ấm ấm như chạm chán lại vắt nhân”.

Phân tích nghệ thuật trong tác phẩm người lái xe đò sông Đà

– Nguyễn Tuân đã vận dụng vốn tri thức đa dạng về những mặt để diễn tả con sông Đà lấy đến cho người đọc gần như trang viết hấp dẫn, lý thú.

– diễn tả con sông Đà, Nguyễn Tuân sử dụng những ví von, so sánh, liên tưởng, tưởng tượng độc đáo, bất thần và thú vị.

– Khi diễn tả sông Đà, Nguyễn Tuân sử dụng vốn từ bỏ ngữ phong phú, sống động, giàu hình ảnh và tất cả sức gợi cao. Câu văn đa dạng, giàu nhịp điệu, co chạng nhịp nhàng, có những lúc hối hả, gân guốc, có lúc lừ đừ trữ tình.

Xem thêm: Tên Nguyễn Gia Khang Ý Nghĩa Tên Gia Khang, Ý Nghĩa Tên Gia Khang

Qua hình tượng con sông Đà trong thắng lợi Người lái đò sông Đà, bên văn Nguyễn Tuân đã miêu tả một trái tim tràn trề tình yêu thương mến đối với thiên nhiên tây-bắc nói riêng cũng tương tự tình yêu khu đất nước. Với bên văn Nguyễn Tuân, vẻ đẹp của thiên nhiên chính là một tác phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật hoàn mĩ vô cùng hoàn hảo nhất của chế tác hóa. Cảm nhận và mô tả con sông Đà bởi trái tim đầy rung cảm, Nguyễn Tuân đã minh chứng sự tài hoa, thông thái và lịch lãm của mình.