Đọc câu chuyện Chó chui gầm chạn của người sáng tác Hoàng Anh, tôi thấy anh chàng trong mẩu truyện ấy chỉ cần hạ một ít tính sĩ diện thôi là sẽ khá hạnh phúc, vị anh ta đã có được người hiểu, phân tách sẻ, cảm thông, coi như “vua”.

Còn tôi, mang đến hiện tại, tôi bao gồm thâm niên sinh sống rể rộng 2 năm. Cũng là từng ấy thời hạn tôi đau đáu, trăn trở, cực khổ với niềm mơ ước được làm việc riêng. Vì chưng sống cùng mái ấm gia đình vợ, tôi như chịu đựng một cuộc tra tấn loại hiện đại, từ bỏ thể lực cho tới tinh thần.

Đầu tiên là bà bầu vợ tôi. Bà ly hôn cơ hội cô dì út ít được 6 tuổi, tính tới nay đã cả chục năm. Chắc hẳn rằng vì cú sốc ấy đề nghị bà trở thành fan khó tính, luôn tỏ vẻ cao đạo và xét nét với những người trong nhà. Tự khi có bóng lũ ông là tôi, bà bắt đầu hướng mũi dùi “chuẩn mực” về phía nhỏ rể.

Bạn đang xem: Gầm chạn

Chiều nào đi làm việc về tôi cũng phải tiến hành ít nhất bố thứ công việc. Đó là phụ dọn dẹp và đứng thu tiền đến quán bún bò của bà ngoại trừ hẻm, rồi về công ty nấu nướng cho vợ đi bộ giữ eo. Tiếp theo là tôi đề nghị chịu đựng khoảng thời hạn cả dở cơm tối nhằm nghe mấy chị em con bà ăn uống, buôn chuyện trên đời.

Mà nào sẽ hết, tôi tiến hành những điều bên trên như một cái máy nhưng lại vẫn bị bà ngọt nhạt nhắc nhở “Anh phải linh hoạt một tí, những câu hỏi a, b, c thì đề xuất thế này, cầm kia new nhanh được… nỗ lực phụ mẹ 1 thời gian”.

Rồi thì dạy bảo vợ chồng ăn ở với nhau sao cho đúng nghĩa phu thê “Dạo này bà mẹ hấy nhị đứa cứ sao sao ấy, tất cả gì khúc mắc thì cứ trực tiếp thắn trao đổi. Nó (tức vợ) không nên gì thì bé cứ nói. Đừng như ba các con (tức cha vợ), tẩm ngẩm trung bình ngầm mà đấm vào cuộc sống mẹ mang lại giờ vẫn không hết đau…”

Những lần như thế, tôi chỉ cúi đầu vâng dạ theo kiến thức rồi xin phép bà mang lại lên chống trước. Tôi thao tác làm việc thêm một tí, ngủ một giấc, sáng sau lại bắt đầu màn bè bạn dục bằng việc dọn sản phẩm bún bò cho bà ra bên ngoài đầu hẻm trước lúc đóng bộ tới công ty.

Nếu khách hàng từng xem phim Sống phổ biến với mẹ chồng thì cứ đem nhân vật con gái dâu tê nhân lên nhị lần là suy ra được ra vai trung phong trạng ức chế của tôi.

Xem thêm: Khái Quát Quá Trình Xây Dựng Chiến Đấu Trưởng Thành Của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam


*
Ảnh minh hoạ: Internet

Tiếp cho là màn coi thường chồng của vợ tôi. Chỉ nửa năm sau khoản thời gian cưới, cô ấy ngoài việc tháng nào thì cũng vặn lương của ck thì bước đầu sinh ra tật mỉa mai, chì chiết người đầu gối tay ấp. Mà vk tôi xúc phạm tôi thâm thúy y như mẹ đẻ của cô, bao gồm phần đẳng cấp và sang trọng hơn. Câu bom tấn của vk tôi là đối chiếu tôi với bằng hữu đồng trang lứa: “Anh Nam trước đó toàn cần mượn đề cương chồng soạn nhằm đi thi, vậy nhưng mà giờ công ty cao cửa ngõ rộng, tất cả cả đám doanh nghiệp xun xoe chờ bắt tay. Vợ chả hiểu ông chồng dùng cái bởi loại tương đối đề làm gì!”

Rồi phần đa lúc có chuyện bất đồng, bà xã tôi không chịu hiệp thương mà cứ thích chờ tới khi xuất hiện đông đủ cả nhà mới kéo ra kể, hỏi mọi bạn là tôi sai tuyệt đúng. Số đông lần như thế, tôi không đủ gan góc để nói lên cách thức của mình, đồng ý ngồi cô đơn giữa vòng vây của các tiếng “Thế à”, “Sao lại vậy?”, “Đã thấy chưa?”, “Thôi, chuyện bé bỏng không bắt buộc xé ra to”….

Đấy là lời nói, còn công việc chung thì cô ấy tự phong cho khách hàng vị trí tiểu thư. Nghĩa là không muốn động tay vào bất kể thứ gì, từ quét dọn nhà, gọi điện đổi bình gas đến giúp ông chồng ủi bộ quần áo...

Vâng, Tôi sống rể!. Điều đó khiến tôi hiểu vai trung phong trạng bức bí, luôn luôn luôn hy vọng gây sự của bất cứ người bọn ông nào vị lý do kinh tế tài chính mà tạm trú mặt ngoại.

Nay đọc mẩu chuyện của tác giả Hoàng Anh, tôi muốn chia sẻ thêm để rõ rộng về bức ảnh của cánh đàn ông “được bà xã cưới” rồi lâm vào cảnh cảnh “chó chui gầm chạn”. đề xuất nếu quý khách hỏi trong gầm chạn gồm gì, xin thưa, với yếu tố hoàn cảnh của tôi thì trong gầm chạn là 1 trong những quả bom đang ngóng ngày kích nổ. Trái bom ấy chứa không ít nỗi ai oán phiền, tủi thân cùng mặc cảm.