Nhân đồ anh tuổi teen trong Âm âm thầm Sa Pa là 1 trong những loài người dân có lý tưởng sinh sống cao đẹp, bao gồm ý thức nhiệm vụ cao với công tác. Khi viết bài văn nhập vai anh tuổi teen kể lại Âm thì thầm Sa Pa các em yêu cầu xưng tôi, rồi đề cập lại câu chuyện. Để giúp những em học tập trò nhắc lại câu chuyện này một cách thuận lợi hơn, học tập Điện Tử Cơ phiên bản mời các em cùng tìm hiểu thêm tài liệu Vào vai anh giới trẻ kể lại truyện Âm thầm Sa Pa bên dưới đây. Chúc các em tiếp thu kiến thức thật tốt nhé! Ngoài ra, để làm phong lưu lại thêm học thức cho bạn dạng thân, các em bao gồm thể bài viết liên quan bài giảng Âm âm thầm Sa Pa.

Bạn đang xem: Đóng vai anh thanh niên kể lại câu chuyện lặng lẽ sa pa

1. Lược vật dụng tóm lược gợi ý

*

2. Dàn bài bác cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu vài điều về phiên bản thân.

– đề cập về công tác hằng ngày.

b. Thân bài:

– kể lại tình cảnh gặp gỡ của chính mình và bác bỏ họa sĩ, cô kĩ sư.

– nói lại cuộc nói chuyện với chưng bỏ họa sĩ, cô kĩ sư:

Công tác hàng ngày Quê hương, gia đình. Những người đồng nghiệp

– kể lại cuộc chia tay.

c. Kết bài:

– Nêu nhận định của phiên bản thân về cuộc va mặt.

3. Bài bác văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết bài xích văn vào vai anh bạn teen kể lại truyện Âm thì thầm Sa Pa.

GỢI Ý LÀM BÀI

3.1. Bài bác văn mẫu hàng đầu

Là thanh niên, tôi luôn nghĩ rằng với sức lâu năm vai rộng, bắt buộc xung phong tới chỗ đầu sóng ngọn gió, mang sức mình góp sức cho công trận chiến đấu đảm bảo an toàn giang sơn và dựng xây non sông. Cụ nên, sau khi tốt nghiệp ngôi trường đại học, tôi rời city tự nguyện lên các bước ở đỉnh yên ổn ổn Sơn, cao nhị nghìn sáu trăm mét, thuộc Sa Pa, Lào Cai.

Tôi được cắt cử làm các bước khí tượng thủy văn kiêm đồ dùng lí trái đất. Trách nhiệm của tôi là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn rượu cồn mặt đất, dự vào bài toán báo trước thời tiết hằng ngày, thỏa mãn nhu cầu tạo ra, thỏa mãn nhu cầu chống chọi. Công tác không mấy cực nhọc nhưng mà bắt buộc đo, tính và thông tin cứ 4 tiếng một lần. âu sầu nhất là lần ghi cùng báo về lúc một tiếng sáng. Trời lạnh lẽo lắm. Ở đây tất cả cả mưa tuyết đấy. Nửa tối đang nằm trong chăn, nghe chuông đồng biển cả chỉ ý muốn đưa tay tắt đi. Chui thoát khỏi chăn, ngọn đèn bão căn vặn béo tới độ lớn nào vẫn thấy là không đủ sáng. Xách đèn ra vườn, gió tuyết và yên ổn im ở bên ngoài như chỉ chực chờ mình ra là ào ào xô đến. Cái yên ổn lặng cơ hội đó cố kỉnh hệ thật dễ sợ: nó như bị gió chặt ra từng khúc, mà lại mà gió thì giống hồ hết nhát thanh hao phệ muốn quét mang vớ cả, ném quăng quật lung tung… các lúc lạng lẽ lạnh cóng nhưng và lại hừng hực như cháy. Xong việc, trở vào, không thể nào ngủ lại được.

Những ngày đầu vậy hệ lên, không quen địa điểm ở cụ hệ, tôi ảm đạm lắm. Vốn quen với cuộc sống nơi đô thị tiện lợi và rộn rịp, giờ 1 mình trên đỉnh núi, tứ phía chỉ cây cối và mây đui mù mù rét mướt mát, lưu giữ ơi là nhớ. Loại cảm giác một ngày dài chỉ nhìn thấy cỏ cây, ko được nói chuyện cùng ai, không nói, không cười thật là đáng sợ. Nhiều lúc, cũng chính vì thèm thì thầm, thèm được lắng tai các giọng nói quá, tôi lăn khúc cây lớn chắn ngang thân đường, có xe nào kia dừng lại, lấy cớ phụ lăn cây vào lề để được nhìn trông và rỉ tai một lát. Những lần như thế, tôi quen được bác bỏ tài xế xuất sắc bụng. Các lần ở dưới lên, chưng bỏ hay mua khuyến mãi tôi món này món kia nhằm tôi vui.

Một lần, bác bỏ bỏ lái xe dẫn một đoàn khách tất cả một ông họa sỹ già cùng một cô kỹ sư thẻ lên thăm tôi. Dịp ấy, tôi chưa rõ khách tới thăm bản thân là ai, chỉ vừa thấy xe giới hạn lại, bố người vừa đi một đoạn là tôi từ trên đỉnh núi hân hoan chạy xuống kính chào đón.

Lần đó, bác bỏ bỏ tài xế đã reviews cho tôi nhị người đó, chúng ta có ba mươi phút tôi bèn dẫn họ lên thăm nhà. Tôi hái thật những hoa để tặng ngay cô kĩ sư, cô ấy siêu thích. Rồi tôi giới thiệu qua công tác của bản thân mình cho cô kĩ sư và ông họa sĩ nghe. Tôi gửi họ vào trong nhà. Ông họa sĩ không thể tinh được khi ở mẫu nơi “âm thì thầm Sa Pa” này tưởng tôi ở 1 mình thì đông đảo thứ chắc ngổn ngang lắm. Ấy vậy tuy vậy mà ông lại thấy hộ gia đình của tôi quá gọn nhẹ. Cô kĩ sư ra tủ sách lựa chọn lấy một quyển cùng ngồi đọc. Tôi cùng ông họa sĩ chuyện trò cùng với nhau. Ông hỏi:

– Quê anh ở chỗ nào thế?

– Quê cháu ở Lào Cai!

Hình như, càng thủ thỉ thì ông họa sỹ càng say mê tôi. Cuối cùng, ông ra đưa ra quyết định sẽ vẽ chân dung tôi. Tôi ngượng lắm, liền từ chối mãnh liệt. Tôi cảm xúc tôi không xứng đáng để được vẽ, còn có rất nhiều người tốt hơn tôi. Ông kĩ sư vườn cửa rau, đồng minh nghiên cứu công nghệ trên mảnh đất này, họ cũng là những tuấn kiệt và rất xứng danh để được phác thảo chân dung. Tuy nhiên ông đã mở đầu phác thảo gương mặt của tôi, bởi vài nét, họa sỹ đã gần như là ghi dứt khuôn mặt của tôi.

Tôi nhìn đồng biển và kêu lên:

– Trời ơi, chỉ với năm phút!

Tôi đơ thột nói mập, giọng cười tuy vậy mà đầy tiếc nuối rẻ. Tôi chạy ra đơn vị phía sau, rồi vào liền, tay cầm một chiếc làn. Nhà họa sỹ chặc lưỡi đứng dậy. Cô bé cũng đứng lên, đặt lại dòng ghế, rảnh đi tới chỗ bác bỏ bỏ già

– Ô! Cô còn quên cái mùi soa trên đây này!

Tôi kêu lên. Để thiếu nữ khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn giữa cuốn sách cho trả đến cô gái. Cô kĩ sư phương diện đỏ ửng, nhận lại cái khăn và quay vội đi.

Chúng tôi tạm bợ biệt nhau, ông họa sỹ già hẹn đã lên thăm tôi một đợt nữa.

Tới lượt cô kĩ sư. Cô chìa tay ra mang lại anh nắm, thận trọng, rõ ràng, như tín đồ ta lẫn nhau cái gì chứ chưa phải là mẫu bắt tay. Cô chú ý thẳng vào mắt tôi

– xin chào anh.

Tôi đưa cho cô kĩ sư cuốn sách và dòng khăn mùi hương soa. Tôi nỗ lực tay cô ấy, cả nhị shop chúng tôi nhường nhịn như đang cảm thu được tình cảm của nhau.

– tính năng này để ăn uống trưa cho bác bỏ bỏ, mang đến cô và bác bỏ bỏ tài xế.

Tôi tạm thời biệt họ, tôi nghĩ rằng bao giờ thế hệ có thể chạm chán lại nhị tín đồ này. Khác nhau là cô gái. Cùng tôi cảm giác nhường nhịn như thiết yếu tôi và cô nàng ấy đông đảo thấy bao gồm thiện cảm cùng với nhau. Cùng tại nơi lặng lẽ Sapa này một mối tình chớm nở thân tôi với cô kĩ sư.

Tôi biết rằng mẩu truyện giữa chúng tôi thật ngắn ngủi dẫu vậy mà để lại trong những mỗi bọn chúng tôi: ông họa sĩ, tôi cùng cô ấy những cảm hứng chẳng thể làm sao quên. Nơi nhưng nhưng tình fan như cao niên hơn cả khu đất trời, khu vực ấy ái tình cũng đơm hoa kết trái và vị trí ấy công ty chúng tôi gọi là nơi âm thầm Sapa.

3.2. Bài xích văn mẫu mã số 2

Tôi – kẻ được ca ngợi là cô độc nhất vô nhị trần thế. Gọi như vậy có nhẽ cũng đề xuất thôi cũng chính vì đã mấy năm trời tôi sống loanh quanh quẩn quanh làm công việc khí tượng bên trên đỉnh lặng ổn sơn cao nhị nghìn sáu trăm mét; loanh quanh năm làm tín đồ chơi cùng với mây mù mù và tự nhiên và thoải mái lạnh mát. Tôi thèm lắm cái hơi người ấm đượm giữa chiếc chốn bát ngát bát ngát này. Cố là trời chẳng phụ tôi đã đến tôi gồm một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ đong đầy hầu như dư vị tình cảm.

Nói tới cuộc gặp gỡ gỡ khác lạ này tôi há đề xuất cảm ơn chưng bỏ bác tài già nhiều lắm chính vì bác quăng quật đã giới thiệu tôi với đa số người. Nhắc tới bác vứt tài xế già cơ duyên tôi như mong muốn được gặp gỡ bác bỏ qua 1 lần đẩy cây chắn ngang xe chưng bỏ. Nghĩ lại thấy ngại và đáng hổ hang chính vì hoài vọng nhỏ tuổi dại nhen được gặp người của mình nhưng cơ mà làm chắn con phố bác vứt đi. Thế nhưng mà chưng bỏ lại thảo nào tôi lại cảm thông và hiểu mang đến tôi. Tự đó sau đây bác quăng quật hay lên thăm tôi khi thì sở hữu sách khi lại sở hữu cho tôi rất nhiều thứ tôi cần.

Bữa nay cũng giống như không lệ; nhác thấy dòng xe của chưng bỏ phía xa xa, tôi tinh tai ác chạy mang lại dúi vào tay chưng bỏ củ tam thất nhỏ dại dại vừa đào được, gửi bác bỏ về ngâm rượu bồi bổ cho bác bỏ bỏ gái vừa chũm hệ tí hon dậy. Tôi biển lớn hới khoe với bác bỏ bỏ nhưng mà chẳng xem xét bác bỏ còn dẫn thêm nhị bạn khách. Chưng bỏ ra mắt nhanh cùng với tôi rằng đó là 1 trong ông họa sỹ già cùng một cô kĩ sư nông nghiệp. Theo lời gợi ý của bác bỏ, tôi bao gồm lời mời khách lên thăm nhà cùng cũng chính là nơi tôi làm cho việc.

Ở đây cuộc sống cô độc tôi bao gồm trồng thêm vài cây hoa: hoa dơn; hoa thược dược; huê hồng phấn… nhan sắc xanh đỏ, tím xen kẹt đặc sắc. Rất hiếm nhưng nhưng cũng đủ làm nức lòng khách vị trí xa. Cô kĩ sư dễ thương và đáng yêu cũng không nằm trong ngoại lệ, cô ô lên một tiếng đầy yêu thích. Cô ấy là cô bé trước tiên từ thành phố hà nội đến thăm công ty tôi vậy chả có lý bởi vì gì tuy thế mà tôi ko dành tặng cho cô ấy một bó hoa thật mập.

Bác quăng quật tài xế già chỉ mang đến tôi chạm chán “người” được bố mươi phút để bác bỏ ko nhỡ nhàng hành trình của mình. Bởi vậy tôi buộc phải tranh thủ từng giây từng phút quý giá của cuộc đời. Tôi xin ông cùng cô năm phút để nói về câu chuyện của bản thân mình và nhị mươi phút và để được nghe về chuyện bên dưới xuôi. Tôi thực thụ rất ao ước biết dưới xuôi bây chừ tình hình kinh tế, loài người như thế nào, bao gồm gì đổi vậy hệ.

Tôi mở đầu kể về công tác làm việc của mình. Công tác làm việc của tôi nối liền với những chiếc máy nằm bên cạnh vườn kia. Nhiệm vụ của tôi là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, tính chấn động, dự báo thời tiết mặt hàng ngày đáp ứng nhu cầu cho bà con tạo ra và kháng chọi. Vừa kể tôi vừa ra mắt cho bác bỏ từng loại máy: làm sao là thứ đo mưa; mưa xong thì đổ nước mưa ra cốc phân ly rồi đo; còn đây là máy nhật quang quẻ ký, chuyên thực hiện để đo mức độ nắng dựa trên kỹ năng nung nấu nướng giấy rồi thiết bị đo gió; đo mây… Tôi ra mắt cho bọn họ về số đông máy móc làm việc từng ngày của tôi; tôi dùng chúng để nghiên cứu lấy số liệu rồi báo về bằng bộ đàm chuyên được sự dụng vào khoảng tầm thời kì nhất quyết là tứ giờ; mười một giờ; bảy giờ tối và mười một tiếng sáng. Ráng chắc học thức khoa học; công tác nói thông thường là dễ dàng chơi. Chỉ không tự tin mỗi hôm thời tiết hà khắc; gió tuyết lạnh căm tuy nhiên mà buộc phải ra vườn thời gian một giờ phát sáng thì cảm hứng thật khó khăn tả. Loại yên ổn định lặng; gào thét nóng bức của gió như xâu xé, nuốt trọn loài người nhỏ dại nhỏ tuổi xíu. Lúc ngừng việc tảo trở vào nệm lại nhức đáu trăn trở không tài như thế nào tiếp giấc được nữa.

Nói sắp tới đây giọng tôi đột nhiên nghẹn lại, cảm như bao gồm cái gì đó đè nén, gồm cái gì nghẹn ngào tới khó khăn tả. Tôi ngước lên thấy cô bé đang chăm chú lắng tai, ông họa sỹ già lại dục tôi:

– Anh nói tiếp đi.

Tôi sợ hãi rằng nhắc nữa mình đang chẳng kìm được cảm xúc nên lảng sang, tôi phấn kích:

– Thôi mời cô cùng ông vào trong nhà. Trà đã ngấm rồi kia ạ.

Nhà tôi thì solo sơ: tất cả chiếc nệm con; chiếc bàn học và một giá bán sách. Sống 1 mình thế gồm nhẽ là đủ. Tôi rót nước mời ông, mời cô mà lại mà cô bé trẻ lại đang mê mải mặt trang sách bắt buộc tôi chỉ lẳng im ổn đặt nhẹ vùng trước mặt. Uống chè tôi pha, ông họa sỹ tỏ ra yêu thích, ông tiếp:

– Ta thỏa thuận thế này. Chuyện dưới xuôi, mười ngày nữa quay về đây, tôi đang kể anh nghe. Tôi đang quay về, danh dự đấy. Tôi có muốn biết cái im re lúc một giờ tạo sáng chót vót trên cao nó nỗ lực nào. Hiện nay có cả ba họ đây, anh hãy kể chuyện anh đi. Sao người ta bảo anh là tín đồ cô nhất trần thế? Rằng anh “thèm” người lắm?

Nghe tiếp đây tôi bàng hoàng, đoán biết là bởi vì bác vứt tài xế kể, tôi vội vàng giãi tỏ:

– Không, không nên đâu. 1 mình thì anh bạn chơi trên trạm đỉnh Phan-xi-păng bố nghìn một trăm tứ mươi nhị mét kia cố kỉnh hệ một mình hơn cháu. Làm khí tượng, sinh hoạt được cao áp cố hệ là lí tưởng chứ.

Nói mang lại vui gắng chứ cũng có những lúc tôi đã từng có lần nghĩ mình cô quạnh nhưng mà lại ngẫm lại mang đến cùng tôi nào có solo chiếc, tôi còn tồn tại công tác vả lại công tác làm việc của tôi còn gắn sát với bao bằng hữu, bằng hữu dưới kia. Còn nói về cái thèm fan tôi không tủ nhận. Mỗi lúc như thế tôi lại nói với lòng mình rằng: Mình lộ diện ở đâu và làm cho việc chính vì cái gì? Mình nên có nghĩa vụ và góp sức hết mình. Nhưng đâu phải mình tôi thèm người bác bỏ tài xế cũng như vậy còn gì, đều hôm chưng bỏ ấn bé inh ỏi cơ mà mà tôi không chịu đựng xuống là bác bỏ lại tìm lên tận đây.

Quay thanh lịch cô kĩ sư tôi nói:

– cùng cô thấy đấy, tôi còn có sách làm fan chơi cơ nhưng mà mà.

Ông họa sĩ thắc bận rộn hỏi tôi:

– Quê anh sinh hoạt đâu?

Tôi không ngại ngần san sẻ:

– Quê cháu ở lào cai và tôi tất cả một ông ba tuyệt lắm.

Tôi kể đến họ nghe chuyện nhị bố con tôi thuộc viết đối chọi xin ra quân nhân đi chiến trường. Kết quả: bô tôi thắng con cháu một – không. Thời gian Tết mới rồi bao gồm một đoàn những chú lái tàu bay lên thăm ban ngành tôi sinh hoạt Sa Pa. Không tồn tại tôi sinh hoạt đấy. Các chú lại cử một chú lên tận đây. Chú ấy nói: nhờ có tôi đóng góp thêm phần phát hiện nay một đám mây khô tuy vậy mà ngày ấy, tháng ấy, ko quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mỹ trên mong Hàm Rồng. Đối cùng với tôi dịp đấy xúc cảm như đổ vỡ lẽ òa, hạnh phúc bởi vì cũng có lúc mình lại lập được chiến công béo tới thế. Chú lái tàu bay có nói đến bố tôi, ấp ôm tôi nhưng lại mà lắc “Thế là một – hòa nhé!”. Chú nói thay chứ tôi vẫn tồn tại thua bố nhiều lắm.

Bất giác xoay sang tôi thấy ông họa sỹ đang nghí ngoáy vào cuốn sổ trên gối. Chưng bỏ vẽ tôi tuy thế mà bản thân còn chưa xứng đáng. Dù thể để không thất lễ tôi vẫn ngồi yên để chưng bỏ vẽ. Những nét phác hoạ họa nhanh nhưng mà chứa đựng đầy máu nóng và cảm tình ở vào đó. Tôi cảm nhận là vậy.

Tôi biết có tương đối nhiều người xứng danh hơn mình. Tôi nhanh nhẹn:

– Cháu ra mắt với chưng bỏ ông kĩ sư ngơi nghỉ vườn rau bên dưới Sa Pa! ngày nay sang ngày khác ông ngồi im trong vườn cửa su hào, rình xem biện pháp ong đem phấn, thụ phấn cho hoa su hào. Rồi, sẽ được theo ý mình, tự ông cầm một loại que, từng ngày chín mười giờ sáng, lúc hoa tung cánh, đi từng cây su hào làm nỗ lực cho ong. Hàng chục ngàn cây như vậy. Để củ su hào dân bọn chúng toàn miền bắc bộ nước ta nạp năng lượng được lớn hơn, ngon hơn trước. Ông kĩ sư làm cháu thấy cuộc sống đẹp quá. Bác bỏ về Sa page authority vẽ ông ta đi, bác bỏ. Tuyệt là, đồng chí nghiên cứu công nghệ ở cơ quan con cháu ở dưới ấy đấy. Có thể nói bạn hữu ấy vào tứ thế chuẩn bị suốt ngày chờ sét. Nửa tối mưa gió rét buốt, mặc, cứ nghe sét là đồng minh cuống cuồng chạy ra. Như thế mười một năm. Mười một năm không một ngày xa cơ quan. Không đi tới đâu mà lại mà kiếm tìm hoàng hậu. Bằng hữu cứ sợ nhỡ gồm sét lại vắng mặt mình. Anh em đang làm một cái phiên bản đồ sét riêng cho nước ta. Bao gồm cái bản đồ ấy thì lắm của lắm bác bỏ ạ. Của chìm nông, của chìm sâu trong thâm tâm đất đều rất có thể biết, cực hiếm lắm. Trán đồng chí cứ hói dần dần đi. Tuy vậy cái bản đồ sét thì sắp kết thúc rồi.

Đó là hầu như loài fan hi sinh âm thầm, hồ hết loài người góp sức hết bản thân giữa dòng chốn hoang sơ, lạnh lẽo để dựng xây quê nhà non sông. Nói tới đây tôi nháng thấy một đường nét đượm bi ai ,băn khoăn đầy ưu tứ trên khuôn mặt ông họa sĩ.

Còn về cô kĩ sư nông nghiệp. Tôi không tốt đoán được suy nghĩ suy nhỏ gái. Tôi ngần ngừ rằng cô đã nghĩ gì? Về câu chuyện tôi nhắc hay về những xúc cảm ái tình trong cuốn sách? Hay phải chăng còn là những đưa ra quyết định đã qua? Tôi cần thiết đoán được nhưng mà tôi chắc hẳn rằng trong cô đang dạt dào lên một tuyệt hảo biết ơn nặng nề tả. Và như hy vọng để khắc ghi chút nào đó nơi đây cô cố tình kẹp lại dòng khăn tay vào thân cuốn sách gởi lại cho tôi.

Nhưng chính vì lịch sự, cũng chính vì những nghĩ suy giây lát tôi lại gào lên:

– Ô, cô còn quên khăn mùi hương soa đây này!

Rồi cuộn tròn lại trả mang lại cô. Cô nàng ngượng ngùng dìm rồi ngoảnh khía cạnh quay đi.

Tôi chính xác là vô tâm, vô tâm buộc phải thế hệ thiếu hiểu biết nhiều ý nhì của người con gái xinh tươi; tâm tư nguyện vọng ấy. Mãi tới hiện giờ nhận ra thì cũng đã chỉ còn là dĩ vãng.

Thời gian cũng đã không còn tôi buộc phải tiễn nhị tín đồ khách đặc biệt ra về. Ông họa sĩ ấp ủ chặt vai tôi lắc bạo phổi đầy hứa hẹn hứa hẹn:

– chắc chắn rằng rồi tôi sẽ quay về. Tôi sinh sống với anh không nhiều hôm được chứ?

Còn cô bé nắm lấy tay tôi buông câu nhẹ nhõm:

– kính chào anh.

Một cảm xúc nghẹn ngào như hàm chứa trong đó, xúc cảm dâng trào tới tuyệt đỉnh công phu trong tôi và gồm nhẽ vào cả chính cô nàng ấy.

Tôi xách vội vàng túi trứng, dúi vào tay ông họa sĩ:

– đặc điểm này để ăn uống trưa cho bác bỏ bỏ, mang lại cô và bác bỏ tài xế. Cháu có bao nhiêu là trứng, nạp năng lượng không xuể. Cháu không tiễn chưng bỏ và cô ra xe được, chính vì gần mang lại giờ “ốp” rồi. Thôi chào bác bỏ bỏ, kính chào cô. Bác bỏ bỏ sẽ quay về nhé.”

Trung thực nhưng lại mà nói không đến giờ tôi trực cơ mà mà tôi sợ hãi sợ cái cảm giác chia ly ấy, sợ đề xuất nói lời không ổn định biệt, sợ bắt buộc xa loại gọi là “hơi người”. Tôi chạy vào trong đơn vị và ngắm nhìn và thưởng thức mãi cho tới khi bóng chiếc xe tạ cầm cố hẳn phía đằng xa.

Xem thêm: Bao Yêu Thương Say Đắm Không Như Gió Mây Thoáng Qua, Lời Bài Hát Giá Như Anh Lặng Im

Đó là câu chuyện của tôi câu chuyện về chuyến chạm chán gỡ khác lạ chỗ núi rừng lạnh mát. Trong nhỏ mắt của ông họa sĩ già, của cô ý kĩ sư và của những người không giống nữa, bao gồm nhẽ nhiều lúc họ sẽ tự hỏi vày sao tôi lại hành khổ mình tới thế? bởi sao tôi lại mức giá tổn hoài tuổi xanh tới thế? Tuổi trẻ con để phiêu còn do sao tôi lại chọn cuộc sống đời thường đơn chiếc? Tôi không bi tráng nhưng mà ngược lại tôi còn cảm xúc vui, cảm xúc hạnh phúc bởi vì đã được đóng góp một trong những phần sức lực nhỏ dại nhỏ xíu cho quê hương, non sông; được cống hiến nhiệt liệt tuổi xanh này mang đến quốc gia, núi rừng, để tổ quốc ngày càng đi lên, tạo thành hưng vượng và giàu đẹp. Hi vọng mới sau này sẽ sở hữu những loài người như tôi, như ông kĩ sư hay bằng hữu nghiên cứu vớt sét – gần như loài fan Âm thì thầm Sa Pa.