Cảm Nhận bài Thơ Tràng Giang ❤️ 10 bài bác Văn chủng loại Hay nhất ✅ tham khảo Ngay Để bạn Có Thêm Nhiều bốn Liệu Tham Khảo, Trau Dồi Vốn Từ có rất nhiều Ý Tưởng mới Khi Viết Văn.

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ tràng giang


Cảm Nhận bài bác Thơ Tràng Giang ngăn nắp

Đầu tiên, magdalenarybarikova.com ngày tiết lộ cho mình đọc bài bác Văn mẫu mã Cảm Nhận bài Thơ Tràng Giang Ngắn Gọn.

Huy Cận là một trong những nhà thơ xuất sắc nhất trong phong trào Thơ mới. Thơ Huy Cận bật lên trong phong trào Thơ new với nỗi bi thiết mênh mang. “Tràng giang” (trích vào tập thơ “Lửa thiêng”) là bài thơ tiêu biểu, diễn tả rõ nhất phong thái thơ của Huy Cận.

Mở đầu bài thơ là mọi câu thơ đậm phong cách cổ xưa giàu hình ảnh và giàu nhạc điệu. Thiết yếu những tự láy và giải pháp gieo vần đã hình thành âm điệu cho tất cả khổ thơ:


“Sóng gợn tràng giang bi đát điệp điệp….Củi một cành thô lạc mấy dòng”

“Tràng giang” tại đây không chỉ nói đến một dòng sông dài hơn nữa rộng. Những bé sóng trên sông được mô tả rất thật, trung thực với từng gợn sóng. Đọc câu thơ “Sóng gợn tràng giang bi thiết điệp điệp” ta cảm thấy được mức độ gợi vô cùng mãnh liệt. Từng con sóng hệt như những nỗi buồn của thi nhân, nỗi bi thảm ấy cứ nhiều năm rộng, triền miên.

Hình hình ảnh con thuyền xuôi mái chèo, mặc cho sức nước đẩy đưa gợi sự lênh đênh, phó mặc số phận cuộc đời. Cũng bởi phi thuyền so với mẫu sông là quá nhỏ dại bé. Làn nước “song song”, “thuyền về nước lại” chẳng có tương lai sự giao thoa, gặp gỡ gỡ lại với nặng nỗi bi lụy chia lìa, xa cách.

Ta cảm thấy được sự mới mẻ văn minh trong “Tràng giang”. Bởi vì nó xuất hiện cái tầm thường, bé dại bé, bất nghĩa như “củi một cành khô”. Đã là củi cơ mà cũng chỉ bao gồm một cành mà lại còn là củi khô, rất là tầm thường. Hình hình ảnh một cành củi thô lạc trôi rập ràng trên làn nước mênh mông rộng lớn gợi lên nỗi ảm đạm về một kiếp người nhỏ bé.

“Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu…Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.”

Cặp trường đoản cú láy “lơ thơ”, “đìu hiu” cùng gợi lên sự bi ai bã, quạnh hiu, cô đơn, không khí xung quanh số đông vắng vẻ. Lại thêm giờ vãn chợ chiều đằng xa, chợ chiều rất lâu rồi vốn vẫn thưa thớt, vắng ngắt vẻ. Không có được cái sống động tấp nập như chợ sáng, trong cả tiếng chợ chiều đằng xa cũng không thể nữa, âm thanh cuộc sống của con bạn văng vẳng nhạt nhòa.

Hai câu thơ sau gợi ra một không khí cao sâu, dài rộng bao la “sâu chót vót”, chiều cao trong khi vô tận, “sông dài, trời rộng”. Nhưng mà đứng giữa cái bao la bao la, rộng lâu năm vô tận của vũ trụ này lại chỉ có “bến cô liêu”. Ta cảm thấy được sự cô liêu không những của bến đò mà còn là sự cô liêu trong tim người.

“Bèo dạt về đâu hàng nối hàng…Lặng lẽ bờ xanh tiếp bến bãi vàng”

Tiếp nối mạch cảm xúc được gợi ra từ nhì khổ thơ đầu. Đến phía trên nỗi bi ai vẫn được tự khắc sâu vào hình ảnh lênh đênh lại thêm sự chia tay tan tác, trời rộng lớn mênh mông. Nhưng lại tuyệt nhiên không tồn tại bóng dáng vẻ con tín đồ “không một chuyến đò ngang”.


có thể nói, nỗi bi hùng của tác giả không dừng lại ở nỗi ai oán trước trời rộng lớn sông dài. Mà còn là một nỗi bi tráng về nhân thế, cuộc đời.

Xem thêm: Soạn Văn Bài Đề Văn Nghị Luận Và Việc Lập Ý Cho Bài Văn Nghị Luận

“Lớp lớp mây cao đùn núi bạc…Không sương hoàng hôn cũng lưu giữ nhà”

Khung cảnh trời thu với phần lớn đám mây white đùn lên phía cuối trời. Ánh mặt trời bội nghịch chiếu lên những đám mây đó thay đổi chúng thành đông đảo ngọn núi màu bội nghĩa trắng xóa. Gợi cảnh vạn vật thiên nhiên thật kỳ vĩ, tráng lệ. Tuy nhiên xen thân cái tráng lệ ấy vẫn chính là nỗi buồn. Là hình hình ảnh cánh chim bé dại nghiêng mình, bé chim bé bé dại đơn côi lẻ bóng.

Như vậy, xuyên thấu bài thơ “Tràng giang” của Huy Cận là cả nỗi bi thảm cứ triền miên, vô tận. Đó là cái bi thiết của một “cái tôi” đang đơn độc trống trải giữa thiên nhiên rộng khủng mênh mông.