Đề bài: Cảm nhận của em về nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao

Bài làm


Cảm nhận của em về nhân vật Chí Phèo – Viết về chủ đề người nông dân trước cách mạng đã có rất nhiều tác giả nổi tiếng với các tác phẩm tiểu biểu. Đó là nhà văn Ngô Tất Tố cùng hình ảnh chị Dậu với sưu thuế đè nặng lên vai, là một Lão Hạc vì tương lai của người con trai mà lựa chọn cái chết đầy thương tâm không khác gì một loài chó. Nhưng có lẽ, ám ảnh nhất vẫn là hình ảnh của một anh Chí bần cùng, sống như một loài cầm thú để rồi đến lúc nhận ra giá trị làm người thì cũng là lúc cuộc đời dừng lại. Chì Phèo trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao được xem là đỉnh cao của sự tái hiện hình ảnh người nông dân lầm lũi giữa cái xã hội phong kiến đầy bất công.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về nhân vật chí phèo

*

Cảm nhận của em về nhân vật Chí Phèo

Tuổi thơ của Chí cũng là một trang dài đầy tối tăm và nước mắt. Chí sinh ra và bị bỏ rơi trong cảnh không cha không mẹ, một kiếp người chẳng bao giờ biết đến những dòng sữa ngọt ngào của mẹ, cũng chẳng được nghe những lời dạy bảo của cha. Chí Phèo sống như một loài cỏ dại, tự mình vươn lên, tự mình bước đi trên cuộc đời đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Chí được một người nhận nuôi nhưng chẳng may ông ấy cũng ra đi, bỏ lại mình Chí bơ vơ giữa cuộc đời. Anh bắt đầu đi ở cho nhà Bá Kiến. Chí hiền lành, chăm chỉ. Dù cho anh không được học hành, không được dạy dỗ tử tế nhưng anh vẫn biết phân biệt cái nào đúng, cái nào sai. Anh cũng đã từng có những ước mơ giản dị là được lấy vợ, sinh con rồi hai vợ chồng mượn vài sào ruộng trồng rau cấy lúa, nuôi dưỡng con cái lớn lên hạnh phúc. Nhưng ước mơ ấy thật quá xa vời với một kẻ bất hạnh như Chí. Một người nông dân được mọi người đánh giá là ngoan hiền, chăm chỉ lại phải vào tù vì một chữ “oan”. Chẳng ai biết cuộc sống nơi tù đày đã làm gì để Chí biến thành một con người hoàn toàn khác, hay nói đúng hơn tâm hồn lương thiện ngày nào đẫ bị tha hóa thành con quỷ dữ.

Sau khi ra tù, Chí trở thành con ma của làng Vũ Đại. “Hắn vừa đi vừa chửi”, trên tay Chí lúc nào cũng là chai rượu, hắn đi nghêu ngao ngoài đường cùng những câu chửi rủa chẳng ai mảy may để ý. Chí hận đời, hận tất cả những ai đã đẩy Chí đến con đường tội lỗi này. Nhưng thực ra chính bản thân Chí cũng không biết cái kẻ gây nên những rắc rối này là ai. Hết chửi mẹ, chửi cha nhưng không ai trả lời, hắn lại chửi những kẻ không chửi nhau với hắn. Có lẽ, trong tâm hồn Chí không tìm được ai, không tìm được nguyên nhân nào đã đẩy Chí đến con đường tăm tối này. Chửi nhau không được, Chí lại cào mặt ăn vạ. Rồi Chí gặp Thị Nở.

Có lẽ, Thị Nở chính là móc xích để Chí nhận ra một hướng đi khác cho cuộc đời anh ta. Giữa cái xã hội không một ai quan tâm đến sự tồn tại của mình, Chí được Nở chăm sóc khi bị đau ốm. Hình ảnh bát cháo hành có lẽ là hình ảnh đẹp nhất, cảm động nhất của tác phẩm. Nhờ bắt cháo hành, Chí cảm nhận được tình yêu thương của con người với con người. Chí đã khóc, lần đầu tiên ta thấy Chí khóc. Bát cháo hành của người đàn bà xấu xí đã chạm đến sâu thẳm nơi trái tim Chí. Và cũng từ đó, Chí đã khát khao được yêu, khát khao được sống hơn bao giờ hết. Tâm hồn lương thiện ngày nào của Chí trỗi dậy. Và anh nhận ra, chính cha con nhà Bá Kiến là nguyên nhân đẩy anh đến vực thẳm này.

Chí đi tìm Bá Kiến để đòi lại quyền sống, quyền làm người. Chính cha con nhà hắn đã đẩy Chí vào cảnh ngục tù để rồi anh biến thành con ma của làng Vũ Đại. Chính họ đã làm cho tâm hồn lương thiện của anh nông dân chất phác bị tha hóa thành con quỷ dữ. Chính cha con họ đã đẩy Chí vào cảnh quay lưng của mọi người, không ai dám đến gần anh, không ai yêu thương và quý mến anh như trước. Và câu chuyện khép lại bằng những cái chết đầy thương tâm của cả ba nhân vật. Cho đến giờ, câu hỏi mà Chí luôn mong muốn tìm được đáp án vẫn luôn ám ảnh người đọc. “Ai cho tôi lương thiện?”, Chí đã cố đi tìm câu trả lời những tìm hoài vẫn không thấy. Chính cái sự thối nát, bất công của xã hội, sự tàn bạo của bọn cường hào địa chủ đã biến những người nông dân lương thiện trở thành nỗi khiếp sợ của xã hội.

Xem thêm: Văn Miếu Quốc Tử Giám, Trường Đại Học Đầu Tiên Của Việt Nam Được Xây Dựng Dưới Triều Đại Nào?

Hình ảnh nhân vật Chí Phèo có lẽ sẽ là nỗi ám ảnh mãi đối với người đọc. Và chúng ta có thể khẳng định sự tài giỏi của nhà văn Nam Cao khi gây dựng lên hình ảnh anh Chí đầy xót xa và đau đớn như vậy. Chí đã trở thành hình tượng cho kiếp người nông dân thấp cổ bé họng. Dưới cái xã hội phong kiến đầy bất công và thối nát, người nông dân bị đẩy vào con đường không lối thoát. Họ bị tước đi quyền làm người, cướp đi quyền sống vốn có. Và tác phẩm Chí phèo khép lại với một sự chua xót đến nghẹn ngào của một kiếp sống lầm than, tha hóa.