Hướng dẫn viết bài xích cảm nghĩ những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông lớp 10 mới nhất mà chúng tôi mang đến cho các em học sinh sẽ là thông tin hữu ích. Những bài văn mẫu này cũng giúp cho các em tất cả thêm được các luận điểm chính xác để có thể dễ dàng triển khai các luận cứ của mình.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông


Hẳn vào số chúng ta ai ai cũng sẽ có rất nhiều những cảm xúc khi bước vào color trường THPT. Cùng khi kể lại những cảm xúc đó ko phải ai ai cũng làm được, hãy tham khảo những bài văn mẫu dưới đây nhưng mà magdalenarybarikova.com có đến cho những em để tất cả được một bài bác văn hấp dẫn nhất, sâu sắc nhất.


Nội dung bài bác viết


Cảm nghĩ những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông lớp 10 – bài làm 1

Ngày từ bây giờ – ngày đầu tiên tôi bước vào trường trung học phổ thông lớp 10 – thpt Kiến An. Đây là một ngôi trường tôi mơ ước được học khi còn học ở dưới bậc THCS. Thế nhưng khi đạt được nguyện vọng của mình, lúc bước đến ngôi trường này buổi đầu tiên tôi cảm thấy mình thật lạc lõng cùng bỡ ngỡ biết bao nhiêu. Trong thâm tâm tôi cũng tự nhủ chắc chắn thời gian dần trôi thì tôi sẽ quen với ngôi trường này nhưng thôi.

Ngay trong thời gian ngày đầu tiên đi học , lòng tôi bỗng rối bời cùng bỡ ngỡ làm cho sao. Thực sự thời gian đó , tôi chỉ muốn gồm ai bên cạnh nắm tay cùng đưa vào lớp giống như hồi lớp 1, ít ra thời gian đó cũng không hề sợ sệt như vậy. Tôi cảm thấy tôi cũng thật giống là một cô cô nhỏ bé quá con nít vậy, thực sự với tôi đã quen tựu trường dưới ngôi trường cấp nhị quen thuộc và thân thương của mình lâu nay. Bản thân tôi cũng cứ triền miên suy nghĩ về những hàng cây , ghế đá … Nơi mà công ty chúng tôi đã từng nô đùa , vui chơi ở đó . Thế nhưng bây giờ thì không giống , tôi chẳng gồm những hình ảnh như thế nào quen thuộc , thân thương như trước kia nữa. Lý do chính bởi đây chính là lần đầu tiên tôi bước vào ngôi trường này. Khi được đứng trước cổng trường tôi cũng đã nhận thấy được ngôi trường đã hiện ra trước mắt tôi mới khang trang làm sao. Ngôi trường thpt Kiến An tất cả là một hàng nhà ba lầy y như là một tòa lầu đài lớn lớn.

Tôi cũng tự nhủ mình rằng chắc tại bỡ ngỡ quá nên tôi mới nghĩ như thế. Nhưng sao những bước chân nặng nề đến thế cùng tôi muốn khóc thật sự. Vào đầu tôi luôn luôn luôn bao gồm những câu hỏi tại sao tôi ko bước nổi? Mọi người khác đều gồm thể có tác dụng được kia mà, tôi cũng phải dũng cảm lên chứ! Thế rồi ở dọc đường, tôi cứ thầm mong mỏi rằng lớp học sẽ có những bạn cũ của bản thân để cho vơi bớt đi cảm giác lo sợ, thế nhưng bao quanh tôi đây, trong chiếc lớp học này thì tôi cũng chỉ toàn là những gương mặt mới lạ mà thôi. Thực sự tôi bắt đầu cảm thấy sợ! Nhưng nỗi sợ hãi đó đã tan cấp tốc đi khi những người bạn mới đã vui vẻ chuyện trò với bắt chuyện thuộc với tôi. Ôi! Vậy là những cô cậu học sinh này đã góp tôi đỡ căng thẳng hơn.

Đang ngồi nói chuyện có tác dụng quen với những người bạn mới thì một lát sau, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp. Từ bây giờ đây tôi đang tự đặt ra cho khách hàng những câu hỏi rằng không biết cô gồm hiền hay không nhỉ? Đang miên man suy nghĩ thì ở trước mắt tôi đây là một người phụ nữ với hình dáng thân quên, mái tóc lâu năm với khuôn mặt rất đỗi nhân từ. Cô là cô Lê – gia sư chủ nhiệm của lớp tôi đang học, cô cũng giới thiệu là giáo viên phụ trách bộ môn Toán với cũng là người chủ nhiệm của bọn chúng tôi. Với buổi gặp mặt đầu tiên, cô ân cần dạy bảo cửa hàng chúng tôi về việc học tập, luôn luôn luôn bao gồm ý thức của bản thân đối với trường, lớp, thầy gia sư và bạn bè. Lời cô nói thật nhẹ nhàng làm cho sao, tất cả lẽ cô xem công ty chúng tôi như là những đứa bé của bản thân vậy. Và gồm lẽ rằng đó cũng chính là bài học đầu tiên mà cửa hàng chúng tôi được học khi bước vào trường này.

Buổi sáng ngày khai giảng , bầu trời thật yên ổn bình, ấm áp. Những tia nắng chói sáng đang còn núp sau những cành lá phượng vĩ. Với khi sở hữu trên mình bộ áo trắng tinh khôi, tôi vui vẻ làm cho sao. Được học dưới mái trường gồm một bề dày kết quả như vậy chắc chắn tôi sẽ tự nhủ bản thân phải học tốt hơn nữa.

*

Cảm nghĩ những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông

Cảm nghĩ những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông lớp 10 – bài xích làm 2

Trong cuộc đời của mỗi con người sẽ gồm những khoảnh khắc thật sự có ý nghĩa. Bước vào mái trường cấp III, với từng nào là niềm vui của tuổi học trò, khoảng thời gian thướt tha bên tà áo nhiều năm trắng, tung cất cánh cùng những kỉ niệm thân thương với bạn bè và thầy cô. Và … khoảnh khắc đó, có lẽ bao gồm là từ bây giờ đây, khi nhưng tôi đặt chân bước vào ngôi trường Võ Thị Sáu.

Võ Thị Sáu- một nữ hero tuổi 16 đầy mơ mộng, 1 cô bé rất trẻ, trong trắng, sống rất lạc quan liêu nhưng bao gồm tinh thần dũng cảm và sẵn sàng hi sinh do Tổ quốc. Đó là tên của ngôi trường thân thương sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này. Võ Thị Sáu là một ngôi trường gồm lịch sử hơi lâu đời, với khoảng sân rộng rãi, hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy gồm chút cổ xưa nhưng vẫn sở hữu lại cho học sinh công ty chúng tôi một cảm giác thoải mái với thân quen.

Ở ngôi trường này, các thầy các cô như là những người phụ vương người mẹ, thật vậy, bao gồm nhiều lúc nhờ sự động viên và nhiệt tình của thầy cô tạo cho bao nhiêu áp lực, mệt mỏi của việc học tập gần như tan biến. Được làm quen với trường tức thì từ những mon hè, tôi đã bao gồm dịp tra cứu hiểu đôi nét về nơi đây. Vậy nhưng, sao lúc này tôi tất cả cảm giác lạ quá! trong trái tim tôi, lâng lâng đến cực nhọc tả, chắc do đây là lần đầu tiên tôi được mặc áo dài trắng, ra dáng một nữ sinh cấp III với bao nhiêu là kỉ niệm sẽ còn đợi tôi vào khoảng thời gian tới. Đúng rồi… Vì từ bây giờ là ngày khai trường, hôm nay là ngày đầu tiên chính thức bắt đầu mang lại 3 năm học cấp III của tôi. “Ôi! cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ. Thân thuộc vì được trở lại với trang sách, nhỏ chữ, hồi hộp do từ ni chặng đường học sinh của tôi sẽ bước sang 1 ngưỡng cửa mới.”

Tôi cứ ngỡ, lên cấp III áp lực học tập nặng nề sẽ làm cho tan đi hết những tiếng cười vào trẻo, những nụ cười hồn nhiên nhưng không, tôi đã lầm. Đến với mái trường Võ Thị Sáu sẽ là một trang mới trong kí ức học sinh của tôi. Từ ánh mắt, nụ cười, từng lời dặn, những cử chỉ hỏi han, vồ cập của những thầy những cô ở đây làm lòng tôi như ấm lại, tôi chợt nhớ đến cái phương pháp mà những thầy những cô cầm tay từng học trò của bản thân để nắn nón từng nét chữ như hồi còn cấp I. Tôi may mắn do được học vào lớp chuyên, giáo viên chủ nhiệm lớp tôi còn tương đối trẻ, giọng cô ấm, lời nói nhẹ nhàng cùng đặc biệt là : như những thầy cô khác, cô gồm một tấm lòng, một lòng nhiệt thành với các học sinh của mình. Bạn bè ở đây, mặc dầu chỉ là những người bạn không quen, chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi tất cả cảm giác thân thuộc như là anh em trong gia đình của mình. Họ- Những học sinh của ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu này, với đặc biệt là những anh, em vào tập thể lớp 10A8 của tôi luôn luôn mang đến cho nhau tiếng cười, họ đến với nhau bằng tất cả lòng chân thành, ko ích kỉ, nhỏ nhen và điều quan trọng nhất là : công ty chúng tôi sẽ đoàn kết cùng nhau để vượt qua những khó khăn khăn không chỉ trong bố năm học ngoài ra cả chặng đường tương lai phía trước.

Chỉ ngay lập tức trong những buổi sinh hoạt đầu tiên, tôi đã nhận ra ngay lập tức đây thật sự là một nơi ở chung, một tập thể cực kì đoàn kết ko những trong phạm vi lớp học cơ mà là toàn trường. Các bạn cùng giúp nhau tiến bộ, những thầy cô nhiệt tình chỉ dẫn cho các bạn từng li từng tí một. Vào một tương lai ko xa, tôi tin chắc rằng trường Trung học Phổ thông Võ Thị Sáu sẽ càng ngày phát triển hơn nữa, càng ngày càng phát huy được truyền thống “dạy tốt học tốt” vốn tất cả của trường.

Và, còn có một điều mà tôi tất cả thể chắc chắn đó là: Ngôi trường này sẽ là chiếc rốn chắp cánh mang lại tất cả học sinh chúng tôi bay vào tương lai đang rộng mở phía trước.

Mai này, khi xa rồi gồm ai còn nhớ đến mái trường thân thương cũng như kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào nơi đây. Thời gian ko bao giờ là ngừng trôi, bởi vậy họ phải giữ thật chặt không chỉ hiện tại nhưng mà là cả nhỏ đường tương lai phía trước.

Cảm nghĩ những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông lớp 10 – bài bác làm 3

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng. Với rồi, nó đã khắc lên trái tim mỗi cô cậu học trò niềm say sưa ngây ngất vào những kỉ niệm một thời.

Xem thêm: Nghị Luận Lời Nói Chẳng Mất Tiền Mua Lựa Lời Mà Nói Cho Vừa Lòng Nhau

Thế là đã chia ly với những tia nắng hát lên theo từng tiếng ve, chia tay với chùm hoa phượng vĩ, với color khăn quàng đỏ thắm bên trên vai, đặt lại bao niềm nhớ nhung, nuối tiếc dưới mái trường Trung học cơ sở. Giờ đây, ngưỡng cửa thời gian của những thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông đang rộng mở chào đón chúng ta. Trong cái không khí đuối mẻ của những cơn mưa đầu thu, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.